Chi tiết - Xã Vĩnh Linh

Tấm lòng thơm thảo của anh Sinh

Sống giản dị, chân thành và tốt bụng là lời nhận xét mà nhiều người đã dành cho anh Trần Đức Sinh, thôn Tân Lập, xã Vĩnh Linh. Nhiều năm qua, anh luôn dành thời gian, tâm sức để giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Việc làm của anh đã góp phần lan tỏa tình yêu thương, lòng nhân ái trong cộng đồng.

Anh Sinh chính là chủ nhân của “Chuyến xe 0 đồng”, giúp đỡ cho những bệnh nhân nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn từ nhiều năm nay.

Nhớ lại về cơ duyên của những “Chuyến xe 0 đồng”, anh Sinh kể, vào một ngày đông năm 2018, lúc đó khoảng tầm 2-3h sáng, đang trong giấc ngủ thì anh nghe chuông điện thoại reo vang. Thấy số lạ, anh định bụng tắt chuông, nhưng rồi sự lo lắng thôi thúc anh nhấc máy. Chưa kịp tỉnh táo thì anh đã nghe giọng nói hốt hoảng của một người hàng xóm từ phía đầu giây bên kia, nhờ chở người thân đi bệnh viện cấp cứu vì họ không thể gọi được chuyến xe dịch vụ nào cả. Nghe vậy, anh vội vã lên đường. Kể từ sau chuyến đi ấy, anh luôn tâm niệm và mong muốn làm điều gì đó có ích cho xã hội, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn hơn để họ có thêm điều kiện vươn lên trong cuộc sống. Với ý nghĩa đó, “Chuyến xe 0 đồng” của anh Sinh được ra đời.

Anh Sinh chia sẻ thêm: "Nhiều năm qua, tôi đã chở hàng trăm chuyến xe miễn phí cho người có hoàn cảnh khó khăn hay những bệnh nhân nghèo. Mỗi chuyến đi với tôi là một niềm cảm xúc thật khó quên, càng thấm thía hơn những cơ cực ở đời. Bởi vậy, dù cuộc sống mưu sinh của tôi còn rất nhiều vất vả nhưng chắc chắn tôi sẽ luôn duy trì những chuyến xe miễn phí này. Chỉ mong mình có thật nhiều sức khỏe để làm việc tử tế”.

Anh Sinh trong một chuyến trao quà cho trẻ em miền núi

Cũng trong những chuyến đi ấy, anh Sinh biết đến nhiều hoàn cảnh khó khăn. Với tấm lòng nhân ái thương người, anh luôn trăn trở và đặt câu hỏi tại sao trong cuộc sống lại có nhiều người còn khó khăn đến thế. Anh bắt đầu từ việc tặng cho họ những chiếc áo ấm, vật dụng gia nhỏ, có khi thì nguồn kinh phí vài trăm ngàn đồng. Anh Sinh tâm niệm “Mình nghèo thì cho theo kiểu nghèo. Dù ít nhưng đó là tất cả tấm lòng”.

Bao năm nay anh Sinh vẫn âm thầm làm việc tốt cho cộng đồng với tâm thế "đó là việc nên làm". Nghe anh Sinh kể, nhiều khi, đang bận việc nhưng nghe chính quyền hay người dân gọi điện báo có trường hợp cần hỗ trợ là anh lên đường ngay. Xong việc rồi mới về kể với vợ, con. Tôi hỏi, những lúc như vậy, chị nhà có phàn nàn gì không ạ? Trong nụ cười hạnh phúc, anh Sinh nói: “Vợ tôi chỉ bảo cây xanh thì lá cũng xanh, cha mẹ hiền lành để đức cho con, vì vậy, mình cứ làm việc tốt bất cứ khi nào có thể”.

Chia tay anh Trần Đức Sinh trong niềm xúc động. Càng trân quý hơn tấm lòng của anh khi nghĩ về những việc anh đã làm; tuy nhỏ bé nhưng đã làm nên những câu chuyện cổ tích giữa đời thường, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn xã hội rằng “cho đi là còn mãi”.

                                                                        Mỹ Hằng

More